Cách dạy của mẹ Sing có con học giỏi

Tôi rất hâm mộ cách kèm cặp, dạy con làm bài tập ở nhà của mẹ cậu bé người Sing học giỏi nhất lớp con tôi.

Tôi có một cậu con trai năm nay mới vào lớp 5. Cháu hiện đang theo học ở một trường quốc tế Sing tại Hà Nội (tôi xin không nói tên vì nhiều người bảo tôi thích khoe mẽ mới đầu tư cho con học trường quốc tế). Vậy nhưng tôi thấy học trường quốc tế rất có lợi. Không chỉ con trai tôi nhận được những phương pháp giáo dục hiện đại nhất, mà tôi cũng “học lỏm” được ở các phụ huynh người Tây của con mình những cách dạy con tuyệt vời.

Ben, con trai tôi chơi rất thân với Justin, một cậu bé có bố mẹ đều là người Singapore sang đây làm việc cho một ngân hàng lớn. Vì vậy, hai gia đình chúng tôi cũng thường xuyên gặp gỡ, trao đổi. Justin là một cậu bé học rất giỏi trong lớp và điều đó khiến tôi càng “hâm mộ” mẹ cháu. Tôi đã nhiều lần đưa Ben đến thăm nhà Justin và học hỏi được ối điều hay, nhất là cách mẹ Justin dạy cậu bé làm bài tập về nhà mà không “nổi điên” quát tháo, lăm lăm cây roi…như những ông bố bà mẹ Việt tôi từng được biết.

Thứ 1:

Tôi không bao giờ thấy mẹ Justin bảo với con là “Đến giờ làm bài tập về nhà rồi” như mẹ Việt. Trong “từ điển” của mẹ Justin, cô ấy không cho tồn tại chữ “homework” (bài tập về nhà) mà thay vào đó là chữ “study” (học). Thay đổi từ như vậy thì có gì khác nhau? Rất khác! Thay vì nói con “Đi làm bài tập về nhà đi con”, mẹ Justin sẽ nói “Đến giờ học rồi con”. Như vậy, cô ấy không bao giờ phải tốn thời gian để tranh luận với con những câu lý sự đại loại như “Nhưng hôm nay con không có bài tập về nhà.”

Cách kèm cặp, dạy con làm bài tập ở nhà của mẹ cậu bé người Sing học giỏi nhất lớp con tôi khiến tôi vô cùng “hâm mộ” (ảnh minh họa)

Cách kèm cặp, dạy con làm bài tập ở nhà của mẹ cậu bé người Sing học giỏi nhất lớp con tôi khiến tôi vô cùng “hâm mộ” (ảnh minh họa)

Thứ 2:

Học nhiều không bằng học đều. Mỗi ngày, mẹ Justin cho cậu bé 2 tiếng tự học ở nhà. Vậy nhưng học lúc nào, học trong bao nhiêu lâu thì là quyền quyết định của Justin. Cậu bé có thể học liền mạch 2 tiếng đồng hồ, nhưng cũng có thể xin mẹ học 1 tiếng buổi chiều sau giờ ăn bánh và uống sữa và 1 tiếng buổi tối trước khi đi ngủ. Học như vậy, Justin sẽ đạt hiệu quả tốt hơn vì trẻ con thường rất kém tập trung. Nếu bắt bé phải tự giác tập trung 2 tiếng liên tục sẽ vô cùng khó khăn. Thêm vào đó, mẹ Justin cũng còn rất nhiều việc gia đình và việc công ty phải làm. Chia ra mỗi buổi 1 tiếng có thể giúp mẹ bé sắp xếp thời gian tốt hơn mà ngồi kèm cặp bé. Tránh trường hợp như mẹ Việt: 1 là bỏ công bỏ việc ngồi với con 2 tiếng liền, hoặc không, lại mặc kệ con tự xuay sở rồi thỉnh thoảng chỉ đảo mắt qua kiểm tra bé vì quá bận bịu.

Thêm một mẹo nhỏ nữa từ việc sắp xếp thời gian học cho con mà mẹ Justin “bật mí” cho tôi, đó là luôn nhắc nhở con 5 phút trước khi thực sự đến giờ học bài. Như vậy, Justin sẽ có thời gian chuẩn bị và không “cà kê, lần lữa” khi đồng hồ đã điểm giờ học.

Thứ 3:

Nếu muốn con học hành có hệ thống, hãy xây dựng hệ thống cho con. Đây là một cách giáo dục con được tôi chú ý nhất của mẹ Justin. Phương pháp học tập của trẻ em “Tây” có lẽ khác nhất ở điểm này. Các bé học hành rất có hệ thống, bài bản và luôn biết cách sử dụng những công cụ hỗ trợ việc học. Nhiều bé không biết tóm tắt ý chính của bài học, ý nào quan trọng hơn ý nào. Nhiều bé thích viết tất cả những gì thầy cô giáo đã dạy trên lớp. Vì thế, thông tin về bài học có thể lan man, không rõ ràng. Mẹ Justin không cho con học lan man mà luôn có một quyển vở để yêu cầu con ghi ra những ý chính của bài và chỉ bám theo những ý đó. Giấy đánh dấu, bút khác mực cũng được mẹ Justin khuyến khích con sử dụng khi cậu bé thấy trong sách có ý gì hay cần ghi nhớ hoặc tham khảo.

Nhưng “Gạch đầu dòng” mới chính là thứ mà Justin và mẹ hay sử dụng nhất. Hầu như tất cả các bài tập, toán hay văn, sử hay địa, mẹ Justin đều yêu cầu cậu bé “gạch đầu dòng”. Việc viết bài dưới dạng gạch đầu dòng những ý chính không những giúp bé dễ học hơn mà còn giúp trẻ phát triển kỹ năng tư duy. Một bài sử dài 1 trang giấy sẽ “dễ thở” hơn nhiều đối với học sinh tiểu học nếu nó được biến thành 5 “gạch đầu dòng”.

Thứ 4:

Không làm bài tập cho con, chỉ giảng cho con cách làm. Khi Justin nỉ non, ỉ ôi với mẹ rằng cậu bé không biết làm bài. Mẹ Justin thường đặt ra từng câu hỏi ngắn để Justin trả lời, từ đó đi dần đến kết quả. Những câu tôi hay thấy cô ấy nói với con, thường là “Con gạch đầu dòng những thứ bài toán này cho”; “Con không hiểu ở đoạn nào?”, “Con có thể cho mẹ ví dụ tương tự như ngoài đời không?”; “Muốn tìm số gà trong chuồng thì con cần biết gì mới tìm được”…từ đó hai mẹ con sẽ khám phá dần cách làm.

Thứ 5:

Thái độ của mẹ đóng vai trò quan trọng. Tôi thấy nhiều mẹ Việt “máu nóng” lắm. Giảng cho con hai ba lần không hiểu là quát loạn lên. Mẹ đã cố gắng hướng dẫn con cách xem đồng hồ đến 5 lần liền hay dạy con cách cộng trừ phân số. Vậy nhưng con vẫn tỏ ra lóng ngóng. Mẹ sốt ruột nói “Con không hiểu à?”. Đương nhiên, nếu con “hiểu” thì đã không như vậy. Câu hỏi trên của mẹ không hề đơn giản đối với bé. Nó giống một lời trách cứ, một lời cằn nhằn hơn. Bé sẽ cảm thấy tự ti và không muốn tiếp tục cố gắng. Giải pháp cho mẹ trong tình huống trên là nên thoải mái, bỏ qua những rắc rối với “bài học” này và chỉ quay trở lại dạy con khi cả hai đã cảm thấy thoải mái hơn. Đó là cách tôi hay thấy mẹ Justin làm.

Thái độ khi khen thưởng con cũng phải khác, đó là sự chân thành, tán thưởng tự nhiên chứ không mang hàm ý tâng bốc bé, cho bé ảo tưởng. Cũng không nên lấy bánh kẹo đồ chơi làm phần thưởng liên tục cho con. Chúng không có tác dụng lâu dài. Mẹ Justin hay khen cậu bé ”Bài này con làm 10 phút đã xong rồi cơ à” hay “Mẹ thấy hôm nay con ngồi học đúng giờ đấy chứ”… rất có tác dụng khuyến khích bé “lập kỷ lục mới” cho lần sau.

Trẻ con không thích làm bài tập về nhà và ta cũng không thể bắt con làm. Tuy nhiên ta có thể định hướng cho bé và kèm cặp để bé làm bài tập với một thái độ tích cực nhất. Đó là điều tôi đã học được ở một người bạn, một người mẹ Singapore có con học giỏi nhất lớp.

Truong mam non – Theo Eva

Thông Báo Tuyển Sinh

Tuyển sinh năm học mới

Kết nối trực tuyến

Cảm nhận của Phụ huynh

phu-huynh-be-cao-huynh-huy

Chị Huỳnh Hồng Phương

Nhớ ngày đầu đến lớp bé còn khá e dè và sợ sệt cứ bám vào mẹ, thế mà bây giờ bé lại thích thú và vui vẻ khi đến trường, ở lớp bé có thêm nhiều bạn bè nên không còn nhút nhát thụ động, cứ nhìn con tung tăng vui cười bên cô giáo và bạn bè tôi lại càng thấy hạnh phúc và yên tâm khi đã chọn đúng nơi cho con mình.

Trường được trang bị cơ sở vật chất khá tốt, khu vui chơi và học tập được sắp xếp khá hợp lý . Các giáo viên, bảo mẫu ở đây đều nhớ tên từng bé, nhớ mặt từng phụ huynh, bất cứ khi nào bước vào trường cũng chỉ gặp những nụ cười.

Nói về chăm sóc và cho bé ăn thì tôi nhận thấy các suất ăn của bé cũng rất ngon, có đầy đủ dinh dưỡng cho bé phát triển. Ngày nào đi học về bé cũng nói cô giáo con nấu ngon như mẹ vậy, con ăn hết cả đấy. nghe bé nói mà tôi thấy thật ấm lòng.

Lời cuối tôi xin chúc cho trường Mầm Non Khánh Hội ngày một phát triển  mạnh hơn, tiếp tục phát huy những ưu điểm đã đạt được và mãi giữ được ấn tượng tốt trong lòng mọi phụ huynh học sinh.

 

Thông Báo Tuyển Sinh

Tuyển sinh năm học mới

Kết nối trực tuyến

Các bậc cha mẹ thường mắc sai lầm gì khi nuôi dạy trẻ?

Hãy bớt đáp ứng những đòi hỏi vô lý của trẻ chỉ để chúng thôi la khóc, ăn vạ. Hãy chuẩn bị cho trẻ một hành trang vững chắc để có thể thành công trong thế giới thực chứ đừng mãi đứng ra bao bọc, che chắn cho chúng.

Emma Jenner là một chuyên gia về phát triển hành vi và nhân cách ở trẻ em, tác giả cuốn sách “Keep calm and parent on”. Trên tờ Huffington Post, Emma đã chỉ ra 5 sai lầm lớn nhất dẫn tới ‘khủng hoảng’ trong việc giáo dục nhân cách trẻ em mà bà đã nhìn thấy trong quá trình hơn một thập niên tư vấn và làm việc với các gia đình ở Mỹ và Châu Âu.


Chuyên gia Emma Jenner

1. Các bậc cha mẹ sợ chính những đứa trẻ của họ:

Tôi đã làm một thử nghiệm có thể hiểu nôm na là “thử nghiệm với ly sữa”. Tôi sẽ quan sát các bậc cha mẹ khi họ đưa cho những đứa trẻ một ly sữa vào mỗi sáng. Và khi đứa trẻ nói: “Con muốn uống sữa trong chiếc ly màu hồng chứ không phải cái màu xanh này” kể cả khi bố mẹ chúng đã rót sẵn sữa ra chiếc ly màu xanh thì họ sẽ phản ứng như thế nào?

Kết quả là đa số những bà mẹ đều có khuôn mặt trắng bệch và gần như ngay lập tức đổ sữa sang cốc màu hồng trước khi lũ trẻ nổi giận hay ăn vạ. Đây thật sự là một cách xử sự sai lầm. Các bậc phụ huynh, các bạn đang sợ điều gì vậy? Bạn mới là người có quyền và đứa trẻ mới là người phải sợ bạn.

Hãy cứ để đứa trẻ tức giận, bạn có thể ra ngoài và không phải nghe tiếng la hét của chúng nữa. Các bậc cha mẹ đừng tự tạo thêm việc cho mình chỉ để làm hài lòng lũ trẻ. Quan trọng là trên thực tế, nếu bạn cứ tiếp tục chiều “hư” đưa trẻ như vậy thì sau này chúng sẽ tiếp tục la khóc hay ăn vạ để khiến bạn thỏa hiệp.

2. Coi trẻ con chỉ là trẻ con:

Khi đứa trẻ mắc lỗi, dù là đang ở nhà hay nơi công cộng, các bậc cha mẹ thường “chép miệng” bỏ qua: “Ôi, trẻ con mà!”. Nhưng tôi chắc rằng bạn vừa mắc sai lầm một lần nữa. Tôi cho rằng những đứa trẻ có khả năng làm được nhiều việc hơn cả mong đợi của cha mẹ.

Trẻ em vẫn có thể xử sự một cách đúng mực, tôn trọng người lớn, tự làm việc nhà hay kiềm chế cảm xúc của bản thân. Phụ huynh đừng nghĩ rằng mọt đứa trẻ không thể ngồi yên một chỗ trong suốt bữa tối tại nhà hàng, cũng đừng nghĩ một đứa trẻ thì không thể tự lau bàn mà không để bạn phải nhắc nhở.

Lý do duy nhất khiến trẻ em không làm những việc đó là vì người lớn không dạy trẻ cách tự làm hay đơn giản nghĩ rằng chúng còn quá nhỏ để làm những việc như vậy. Người lớn hãy nâng cao những yêu cầu ở trẻ và chúng sẽ có cơ hội để trưởng thành hơn.

3. Không có sự quan tâm của xã hội:

Trước đây, chúng ta đã quen với việc để thầy cô giáo, người lái xe bus, nhân viên bán hàng hay những phụ huynh khác có thể dạy dỗ một đứa trẻ hư khi không có cha mẹ chúng ở đó. Tất cả mọi người đều có thể làm việc đó để có thể dạy dỗ những đứa trẻ nên người. Khi đó, sự giúp đỡ của cộng đồng là rất quan trọng.

Nhưng bây giờ người lớn đã thờ ơ với việc này rất nhiều. Họ sợ nếu họ ‘lên tiếng’ để giáo dục đứa trẻ thì bố mẹ của chúng sẽ nổi giận. Nhiều bậc cha mẹ thời nay luôn muốn con mình xuất hiện thật hoàn hảo trước mắt mọi người, vì thế họ thường không chấp nhận những nhận xét tiêu cực của người khác về con mình. Phụ huynh sẽ nổi giận và đến gặp giáo viên hơn là phạt con của họ khi nhận được nhưng phản ánh rằng con mình bướng bỉnh hay hư đốn.

Một điều đáng ngại hơn là các bậc cha mẹ thời nay thường hay đánh giá lẫn nhau. Khi một đứa trẻ nổi giận hay giở ‘chiêu’ ăn vạ, mọi con mắt của người xung quanh sẽ đổ dồn về phía cha mẹ để chê bai hay vì phải thông cảm với họ rằng: “Cô ấy đang dạy con một cách đúng đắn.”

4. Để trẻ quá phụ thuộc vào công nghệ:

Tôi nghĩ thật tuyệt vời khi mọi người giờ đây có đầy đủ các loại thiết bị điện tử để giải trí trong suốt một chuyến bay dài hay những giờ phút chờ đợi trước cửa phòng khám. Cũng thật tiện lợi khi ai cũng có thể hâm nóng đồ ăn chỉ bằng một cái nhấn nút lò vi sóng hay ngồi một chỗ và đặt mua hàng trực tuyến… Các bậc cha mẹ ngày nay vô cùng bận rộn và nên có nhiều thiết bị để giúp họ giải quyết mọi việc dễ dàng hơn.

Tuy nhiên, các thiết bị cũng có thể là sự tuột dốc trong việc giáo dục con trẻ. Bạn thấy thật may khi một bộ phim hoạt hình có thể khiến những đứa trẻ ngồi yên lặng trong suốt chuyến bay nhưng cũng đừng dựa dẫm vào chúng khi bạn đi ăn ở nhà hàng.

Trẻ em cần học được tính kiến nhẫn. Trẻ em cũng cần phải học được cách để tự chơi mà không phụ thuộc vào các thiết bị điện tử. Chúng cũng phải được dạy rằng không phải tất cả các món ăn đều sẵn sàng để phục vụ trong chỉ chưa đầy 3 phút mà chúng cần phải học cách chế biến nó.

Những đứa trẻ ngay từ khi còn nhỏ cần học được cách tự kiềm chế bản thân khi giận dữ thay vì ‘ăn vạ” cha mẹ để được dỗ dành. Trẻ đang tập đi thì cần phải học cách tự đứng lên sau mỗi lần vấp ngã thay vì cứ la khóc rồi chờ bố mẹ đỡ dậy. Chính các bậc cha mẹ cũng phải giữ bình tĩnh và kiên nhẫn khi dạy trẻ.

5. Chiều theo ý muốn của trẻ quá mức cần thiết:

Cha mẹ phải đặt việc quan tâm chăm sóc con cái lên hàng đầu, đây là lẽ đương nhiên. Điển hình là việc cho trẻ ăn uống hay mặc quần áo cho trẻ theo một thời gian biểu hợp lý trong ngày. Tuy nhiên, cha mẹ ngày nay đã và đang làm nghiêm trọng hóa việc này và quá hạ thấp nhu cầu và sức khỏe của bản thân.

Tôi thường thấy những bà mẹ liên tục thức dậy lúc nửa đêm để đáp ứng những đòi hỏi bất chợt của con mình, hay thấy người bố tất tả chạy khắp vườn thú để mua nước cho cô con gái vì bé thấy khát.

Điều tôi muốn nói ở đây đó là sẽ không có gì là sai khi người bố nói “Con hãy chờ đến khi chúng ta tới quầy nước phía trước và bố sẽ mua cho con nhé!”. Cũng không có gì là sai khi thỉnh thoảng chúng ta nói “Không!” và yêu cầu trẻ tự chơi trong vài phút vì bạn có việc phải làm.

Tôi lo sợ rằng nếu cha mẹ không sửa chữa 5 sai lầm này của mình thì con em của họ lớn lên sẽ trở thành một người ích kỷ, thiếu kiên nhẫn và bất lịch sự. Đó không phải lỗi của chúng mà là lỗi của những bậc cha mẹ.

Hãy tin tưởng ở những đứa trẻ của bạn nhiều hơn và bạn sẽ thấy chúng có thể làm được nhiều việc hơn là bạn vẫn tưởng.

Hãy bớt đáp ứng những đòi hỏi vô lý của trẻ chỉ để chúng không la khóc hay ăn vạ. Hãy chuẩn bị cho trẻ một hành trang vững chắc để có thể thành công trong thế giới thực chứ đừng mãi đứng ra bao bọc, che chắn cho chúng.

Truong mam non – Theo VietNamNet

Thông Báo Tuyển Sinh

Tuyển sinh năm học mới

Kết nối trực tuyến

Tám điều cực kỳ khó không phải bà mẹ nào cũng làm được

Trước đây, tôi đã từng hứa không bao giờ mình làm những điều này khi làm mẹ. Nhưng thực tế thì tôi đã phá vỡ hết những nguyên tắc mình đặt ra khi nuôi dạy con.

Nếu bạn chưa từng làm cha mẹ thì bạn hẳn sẽ thấy việc đưa ra lời khuyên cho người khác về việc nuôi dạy con rất dễ dàng. Trước khi có con, tôi cũng giỏi cho người khác lời khuyên về việc dạy con lắm. Nhưng giờ khi tôi đã làm mẹ thì tôi lại “đi ngược” lại hoàn toàn những lời khuyên đó vì việc nói thì dễ, làm thì mới khó. Có thể nói, làm bố mẹ là công việc khó khăn, vất vả nhất trên đời.

Và đây là những điều tôi đã từng tuyên bố sẽ không bao giờ làm nếu trở thành một người mẹ nhưng giờ thì tôi không làm được:

Tôi đã phải đầu hàng khi thấy bọn trẻ gào khóc đòi kẹo socola

1. Không cho con ăn quà vặt:

Trước đây, tôi đã từng nghĩ nếu có con tôi sẽ tự làm đồ ăn cho con, tất cả sẽ đều từ thực phẩm sạch, tươi sống, tốt cho sức khỏe, tôi sẽ không so con ăn đồ đóng gói, bánh kẹo, đồ ngọt. Thực sự thì tôi đã cố gắng để làm vậy, và tôi cũng đã làm được trong một thời gian. Nhưng rồi khi bọn trẻ gào khóc khi nhìn thấy mấy thanh kẹo socola khi đi siêu thị thì tôi đã phải đầu hàng.

2. Không đến đón con muộn:

Tôi nhớ khi còn đi học lúc nào tôi cũng là đứa cuối cùng mẹ đến đón. Lúc đó tôi đã có suy nghĩ rằng bố mẹ quên mất tôi rồi mà chẳng bao giờ hiểu đó là do họ quá bận rộn. Đến lượt mình làm mẹ tôi đã tự hứa không bao giờ đón con muộn. Nhưng có lần khi đang trên đường về nhà thì tôi nhận được điện thoại từ cô giáo sao chưa ai đến đón bé. Lúc đó tôi đã cảm thấy rất xấu hổ vì tôi đã suýt “quên” đón con.

3. Không để con ngủ chung giường với mình:

Tôi luôn kiên định trước khi làm mẹ rằng để con ngủ với bố mẹ là điều không nên, tôi sẽ không bao giờ để con ngủ chung với mình. Nhưng sự thật thì tôi vẫn trải qua 9 năm trời ngủ cùng con. Nên có lẽ đó cũng là một việc mà tôi không thể làm.

4. Tự làm đồ ăn cho con mang đến trường:

Tôi luôn ghét đồ ăn ở trường khi tôi còn nhỏ. Khi lớn hơn thì tôi luôn tự gói đồ ăn mang đến trường. Vậy nên tôi cũng tự hứa với bản thân nếu mình có con thì mình cũng sẽ làm đồ ăn hàng ngày cho con mang đến trường, kèm theo một tờ ghi chú yêu thương dành cho con trong đấy. Nhưng giờ tôi lại thấy hôm nào bọn trẻ không ăn trưa ở nhà thì hôm đấy thật là nhàn.

5. Không bao giờ “hối lộ” con để bé chịu nghe lời:

Tôi thấy việc nịnh nọt hay hứa sẽ cho con cái gì để con nghe lời mình hoàn toàn là điều sai trái khi dạy dỗ con. Nhưng đó lại là việc tôi làm hàng ngày. “Dọn phòng đi rồi tối nay mẹ mua kem cho.” Tôi quá mệt mỏi để áp dụng những phương pháp khoa học trong mấy quyển sách dạy làm mẹ, và thế là tôi cứ thực hiện biện pháp dễ nhất thôi.

6. Không bao giờ hét vào mặt con như một người mất trí:

Ngày bé tôi thường không thích khi bị bố mẹ la hét. Tôi cũng đã tự hứa sẽ không làm việc này khi có con. Tuy nhiên, tôi lại mất bình tĩnh, và làm cái việc mình chúa ghét đấy ít nhất một ngày một lần.

7. Không bực mình vì những điều nhỏ nhặt:

Tôi tự nhủ mình sẽ là bậc cha mẹ biết nhìn xa trông rộng, sẽ không quá để tâm đến những chuyện khó chịu nhỏ nhặt xảy ra hàng ngày. Nghe thì hay lắm đấy, nhưng sự thật thì những việc hàng ngày khiến tôi phát điên, từ việc dọn dẹp, nấu nướng, giặt giũ, cho con ăn.

8. Không đáp ứng những đòi hỏi của bọn trẻ:

Tôi muốn con tôi hiểu được giá trị của đồng tiền, của công sức bố mẹ bỏ ra. Nhưng thật khó để nói không với những lời “nịnh nọt” dễ thương của bọn trẻ, vậy là mỗi lần đi đâu về là tôi lại mua cho chúng những gì chúng muốn. Tôi cứ tự nhủ “Thôi nốt lần này thôi.”

Tóm lại, có rất nhiều việc mà tôi tuyên bố sẽ không bao giờ làm khi nuôi dạy con nhưng tôi vẫn làm để “tồn tại”, tôi vẫn làm vì đó là cách cuộc sống diễn ra. Đôi khi tôi nghĩ, đừng quá gồng mình phải đi theo hướng mà bạn nghĩ mình phải vậy. Chỉ cần bạn bình tĩnh và tỉnh táo, bạn sẽ là một người bố, người mẹ tốt.

Truong mam non – Theo Tri thức trẻ (mamnon.com)

Thông Báo Tuyển Sinh

Tuyển sinh năm học mới

Kết nối trực tuyến

Trẻ mẫu giáo và những lời khen ngợi: thông điệp giúp chúng phát triển

Trẻ ở độ tuổi mam non đang trong giai đoạn đầu tự lập, tự phát triển những khái niệm về hình ảnh của chính mình với nhiều câu hỏi như chúng là ai? Chúng có thể làm được gì? Hay chúng có thể trở thành người như thế nào?…Trong thời điểm quan trọng đó, phụ huynh và các nhà giáo dục cần chú ý đến trẻ nhỏ để chúng có thể phát triển tinh thần lành mạnh.

Những lời nói của người lớn có tác động quan trọng đến suy nghĩ của trẻ, nhất là khi chúng phải đối mặt với những thách thức hay đấu tranh để học các kỹ năng mới. Khi trẻ muốn làm điều gì đó, người lớn thường ngăn cản vì cho rằng chúng còn quá bé, không đủ sức thực hiện. Hầu hết bậc làm cha mẹ đều tỏ ra thất vọng khi thấy những đứa trẻ từ bỏ cố gắng với những câu nói: “Con không thể làm điều đó. Con không thể làm tốt vào lúc này”, Tiến sĩ Carissa Romero của Đại học Stanford khẳng định.

Ngược lại, những đứa trẻ “ương bướng” thường sẵn sàng đấu tranh để thực hiện được điều chúng muốn. Tiến sĩ Carissa Romero cho rằng: “Người lớn cần giúp trẻ em hiểu rằng muốn thành công thì phải đối mặt với thất bại, giúp chúng biết được những hành động của chính bản thân mới có thể giúp chúng vượt qua những trở ngại đó”. Nghiên cứu chỉ ra rằng: Những học sinh có tư duy phát triển thường có khả năng phục hồi nhanh chóng khi đối mặt với những trở ngại và xem thất bại như một phần của quá trình học tập. Bởi tư duy đóng vai trò quan trọng, giúp dự đoán sự thành công của trẻ trong tương lai.

Cha mẹ và các nhà giáo dục có thể nuôi dưỡng một tư duy tích cực khi trẻ đang học mẫu giáo, thời điểm được xác định là tư duy dễ uốn. Vì vậy, lời khen chính là động lực giúp trẻ có thể tự tin vào khả năng của bản thân. Tuy nhiên, những lời khen chung chung đều thiếu giá trị giảng dạy. Theo nghiên cứu của các nhà khoa học Mỹ, những lời khen của cha mẹ dành cho con từ 1-3 tuổi có sức thuyết phục với những đứa trẻ trong 5 năm sau đó. Những lời khen ngợi hiệu quả hiệu nhất thường nhấn mạnh ba điều: nỗ lực của trẻ, kế hoạch của trẻ và những hành động của chúng.

Tiến sĩ Carissa Romero khẳng định: “Đây là nghiên cứu khá thú vị với các bậc làm cha mẹ. Ngôn ngữ của họ khi nói chuyện với con sẽ tạo nên sự khác biệt sâu sắc so những lời nói mà chúng nhận được từ người khác. Đó là thông điệp tích cực với những người chăm sóc”. Vì vậy, ông kêu gọi các bậc làm cha mẹ hãy tập trung vào những gì họ thấy.

Với trẻ nhỏ thường bắt đầu khá đơn giản, hãy thay thế những lời khen ngợi chung chung như “Con làm tốt lắm” bằng lời khen cụ thể như “Hãy hướng dẫn em gái việc con đã làm tốt này” hoặc thay thế lời khen “Bức tranh đẹp đó” bằng câu “Ba thích cách con sử dụng màu xanh và màu vàng trong bức tranh”… Tuy nhiên, cha mẹ cũng cần lưu ý không nên khen ngợi chúng quá đà để tránh cho trẻ rơi vào tình trạng “ảo tưởng sức mạnh”, dễ dẫn đến tự kiêu.

Truong mam non – Theo Giadinh.net (mammon.com)

Thông Báo Tuyển Sinh

Tuyển sinh năm học mới

Kết nối trực tuyến

Năm điều mẹ cần dạy con càng sớm càng tốt phòng khi bé lạc đường

Theo thống kê, cứ 10 trẻ thì 7 trẻ đã từng bị lạc đường. Vì vậy bạn cần trang bị cho trẻ những kĩ năng xử lý khi lạc đường càng sớm càng tốt.

Dưới đây là 5 điều bước xử lý cơ bản khi bị đi lạc mà bố mẹ cần dạy cho con càng sớm càng tốt.

1.Nhớ tên bố mẹ và số điện thoại:

Nếu bạn hỏi các bé dưới 3 tuổi tên bố mẹ cháu là gì, phần lớn các bé sẽ trả lời là “Bố ạ” hay “Mẹ ạ”. Chưa kể đến việc nếu bé đang hoảng loạn vì lạc đường mà có một người lạ qua đường hỏi vậy, bé sẽ càng không thể nói thành lời. Vì vậy, hãy dạy con tập cho con nói đi nói lại tên bố mẹ, có như vậy thì các bé mới có thể nhớ được. Bên cạnh đó, bạn cũng có thể dạy cho các bé số điện thoại của mình, có thể là biến nó trở thành một bài hát thì các bé sẽ dễ tiếp thu hơn là những con số khô cứng.

2. Lúc nào cũng phải đi cùng người lớn:

Việc dạy cho bé ý thức được điều này từ bé sẽ giảm phần lớn nguy cơ lạc đường của trẻ.

3. Nếu con bị lạc, hãy dừng lại ngay tại chỗ đó và hét lên:

Trẻ bình thường sẽ bị bố mẹ mắng nếu hét quá to nhưng đây sẽ là điều bé cần làm khi bị lạc. Hãy để bé luyện tập hét tên bố mẹ hoặc chỉ đơn giản là “Bố ơi!”, “Mẹ ơi!”. Dạy cho bé biết rằng bé phải hét thật to nếu bị lạc thì bố mẹ mới có thể nghe thấy được.

4. Dạy con tìm những bà mẹ có con nhỏ và xin giúp đỡ:

Tại sao lại tìm sự giúp đỡ từ những bà mẹ đang đi cùng con nhỏ chứ không phải ai khác? Theo các chuyên gia, đây là sự lựa chọn an toàn nhất. Sự lựa chọn thứ hai các bé có thể xin trợ giúp là những nhân viên nơi bé bị lạc như nhân viên quầy thu ngân, nhân viên bán hàng hay bảo vệ. Hãy dạy cho bé nhớ những điều đó.

5. Bình tĩnh và tin rằng mọi người sẽ tìm thấy con:

Bị lạc đường là chuyện khá phổ biến đối với trẻ nhỏ và hầu hết các bé đi lạc đều được tìm thấy. Các mẹ nên dặn dò các bé: nếu bị lạc con đừng trốn vì sợ sệt, cũng đừng tự đi tìm bố mẹ. Hãy hít một hơi thật sâu và nhớ lại những gì mẹ đã dạy con.

Sẽ chẳng dễ gì để nói cho bé về vấn đề này vì có thể điều đó sẽ khiến bé lo lắng. Nhưng đó là việc thực sự cần thiết. Bé nhà bạn sẽ có được những kỹ năng cần thiết và khi có được điều đó, bé sẽ cảm thấy chủ động hơn chứ không tuyệt vọng. Và với bố mẹ, trong trường hợp con bạn bị lạc, đừng mắng mỏ hay phạt con. Bản thân việc bị lạc đã khiến trẻ sợ hãi rồi.

(Nguồn: Babble) Theo Lưu Hiền / Trí Thức Trẻ (mammon.com)

Thông Báo Tuyển Sinh

Tuyển sinh năm học mới

Kết nối trực tuyến

Bày tỏ sự giận dữ

Khi trẻ ngỗ ngược, làm trái những điều người lớn dạy, bố thường bày tỏ sự tức giận. Điều này không phải là xấu, cha mẹ cần làm để con cái hiểu chúng đã vượt giới hạn và phải điều chỉnh hành vi. Tuy vậy, không phải người bố nào cũng biết bày tỏ sự tức giận một cách đúng đắn và chính đáng. Có người “lên cơn điên”, miệt thị, thậm chí đánh đập con cái – dẫn đến hiềm khích giữa con trẻ và bố. Lại có người bố nhu nhược, chỉ đưa ra vài lời dọa dẫm, không có tính thuyết phục để răn đe trẻ. Thực chất, để bày tỏ sự tức giận một cách hữu hiệu đòi hỏi người bố phải rất bình tĩnh và suy nghĩ cẩn thận.

Giận dữ là gì?

Những người có khả năng điều khiển cơn giận có điểm chung: họ hiểu được tính chất của sự giận dữ. Về cơ bản, cơn giận của bố là phản ứng bất bình trước một hành động xấu của con: không nghe lời, quậy phá, hỗn hào, hay chỉ đơn giản là trẻ quấy… Người bố nên để ý xem điều gì thường châm ngòi cơn giận của mình, và yếu tố nào từ trẻ làm ông bực mình nhất. Xác định được yếu tố kích thích, người cha sẽ có khả năng lên kế hoạch trước để phản ứng một cách thích đáng khi giận dữ.

Khi cơn giận bắt đầu bùng nổ, con người sẽ trải qua một số phản ứng tâm lý và thể hiện qua các dấu hiệu trên cơ thể: tim đập nhanh dần, cảm thấy người nóng lên, cơ thể căng thẳng,… Nếu người bố nhận biết được các dấu hiệu này, họ có thể bắt đầu học kiềm chế cơn nóng giận trước con cái.

Kiềm chế:

Một trong những điều hiếm người nhận ra, đó là chúng ta có khả năng can thiệp vào quá trình phản ứng của cảm xúc trước một yếu tố kích thích. Nói đơn giản, việc có nổi cơn nóng giận hay không, và đến mức nào, đều nằm trong sự kiểm soát của bản thân. Khi đã xác định được các yếu tố kích thích và dấu hiệu của sự nóng giận, người bố sẽ nắm được quyền lựa chọn cách bày tỏ cơn thịnh nộ của mình.

Thông thường, một người đàn ông nóng giận hay bày tỏ bằng các cử chỉ cơ thể bên ngoài, như la hét, quơ tay chân, tệ hơn là miệt thị con trẻ và các hành động bạo lực. Người bố phải hiểu rằng, phản ứng như thế sẽ đem đến hậu quả tai hại và phải lựa chọn cách thức kiềm chế cơn giận. Một lời khuyên rất phổ biến để giúp kiềm chế là khi ta nhận thấy các yếu tố kích thích cơn giận dữ, hãy dừng lại và đếm nhẩm từ 1 đến 10, rồi sau đó hãy nghĩ đến cách bày tỏ cảm xúc.

Bày tỏ thông điệp:

Khi đã kiểm soát được cơn giận, ông bố phải điều chỉnh cách bày tỏ để chuyển thông điệp răn đe cho trẻ. Nhưng trước hết, hãy đặt bản thân mình vào vị trí của trẻ nhằm tìm hiểu tại sao con làm thế. Hiểu rồi, bố có thể đặt ra một hình phạt tương xứng, giúp trẻ nhận thức được làm như vậy là sai, và lần sau phải cư xử sao cho đúng. Cách tốt nhất để bộc lộ sự bất bình là sử dụng những câu nói bằng ngôi thứ nhất, với cấu trúc: “Bố cảm thấy rất giận/thất vọng/buồn vì lý do….”. Như thế trẻ sẽ vừa hiểu rõ được mình đã làm sai điều gì mà không cảm thấy bị đe dọa và sợ hãi.

Nhưng không phải lúc nào người cha cũng có thể dễ dàng điều khiển được những cơn giận bất chợt, nhất là khi họ đang chịu áp lực từ cuộc sống. Những lúc như thế, bố có thể tự tách mình ra khỏi tình huống gây giận dữ, như bỏ ra ngoài đi bộ vài vòng, không suy nghĩ nhiều về sự kiện khó chịu này. Khi đã “hạ nhiệt”, bố có thể bắt đầu suy nghĩ về cách phản ứng tiếp theo.

Việc kiềm chế cơn giận không dễ chút nào, nhưng đó là quyết tâm cần có cho những ông bố có con ngỗ nghịch. Đây là một trong những thử thách lớn nhất đối với người đàn ông, nhưng chắc chắn sẽ đem lại nhiều lợi ích.

Truong mam non – Theo PNO (mammon.com)

Thông Báo Tuyển Sinh

Tuyển sinh năm học mới

Kết nối trực tuyến

Giáo dục sớm: hãy để con chơi

Những năm gần đây, bố mẹ Việt ngày càng quan tâm tới các phương pháp giáo dục sớm dành cho trẻ, từ Trung Quốc, Mỹ, Nhật cho đến Do Thái với hàng trăm cuốn sách và các bộ tài liệu đi kèm được quảng bá là “giúp trẻ thông minh”.

Các chương trình này thường nhấn mạnh “3 năm đầu đời” là giai đoạn quan trọng cho việc học do bộ não phát triển với tốc độ nhanh nhất, đạt 80% thể tích. Do đó, bố mẹ cần phải dạy cho con biết nhiều thứ – càng nhiều càng tốt.Nếu bỏ qua giai đoạn này thì gần như đã mất đi một cơ hội vàng phát triển trí tuệ cho con, mất đi lợi thế tăng chỉ số IQ và thua kém chúng bạn.

Nhiều bố mẹ không tiếc tiền bỏ ra cả chục triệu đồng mua cho con các bộ thẻ học, với mong muốn con sẽ sớm được thẩm thấu khả năng đọc và làm toán ngay từ trong giai đoạn 0-3 tuổi. Mong muốn con thông minh giỏi giang là chính đáng nhưng liệu việc”giáo dục sớm” cho trẻ – với nghĩa là cho trẻ học càng sớm và càng nhiều càng tốt- liệu có thực sự hiệu quả như quảng cáo?

3 năm đầu đời rất quan trọng, nhưng không phải là tất cả:

Trong một cuốn sách liên quan đến chủ đề này, lấy tựa đề là ” “Einsteinnever used flashcards” (tạm dịch: Einstein không bao giờ dùng thẻhọc) , GS Kathy Hirsh-Pasek, chuyên gia nghiên cứu về ngôn ngữ trẻ em tại ĐH Temple, Mỹ đã chỉ rằng đây là một lập luận không có cơ sở khoa học.

Về cơ bản, việc phát triển về “lượng” của não bộ không đồng nghĩa với sự phát triển về “chất”. Và cũng không có nghĩa rằng vì não đang phát triển nhanh nên nếu trong giai đoạn này trẻ được học nhiều thì sẽ càng tạođược nhiều dây thần kinh liên kết (synapses), do đó sẽ thông minh hơn về sau.

GS Kathy và các tác giả cuốn sách phân tích rằng sự phát triển của não bộ gồm có 2 phần: một phần là sự phát triển độc lập không phụ thuộc vào ngoại cảnh , đơn cử là đứa trẻ sự tự biết bò, tự biết đi mà không cần ai phải dạy chúng cả. Đây là hệ quả của một quá trình tiến hóa qua hàng triệu năm của loài người và chúng ta không thể tác động được gì. Phần thứ 2 là sự phát triển phụ thuộc vào môi trường mà đứa trẻ tương tác (experience-dependant).Ngôn ngữ là một ví dụ điển hình – đứa trẻ sẽ nói thứ ngôn ngữ mà mọi người xung quanh nói, chứ không phải là ngôn ngữ của người sinh ra mình. Ngôn ngữ phải học chứ không phải là một kĩ năng sẵn có.

Đối với việc học các kĩ năng thì đúng là có các “giai đoạn mở”, khi đó nếu được học chúng ta sẽ tiếp thu nhanh hơn. Tuy vậy, nhìn chung con người luôn có thể học các kĩ năng mới bất cứ lúc nào.

Nghiên cứu cho thấy trong quá trình hình thành ở những năm đầu, bộ não cần có những “vùng trống” để chuẩn bị cho các kiến thức sẽ học trong tương lai. Các vùng trống này là cần thiết chứ không cần phải lấp cho đầy. Tác giả lấy một ví dụ mô tả tình trạng nhồi kiến thức giống như đường dây điện thoại bị nghẽn mạng. Nếu trẻ học quá nhiều một thứ gì đó những năm đầu đời thì não bộ tập trung phát triển các kĩ năng này và không có vùng trống dự trữ để học các kĩ năng khác về sau.

Sử dụng thẻ học (flashcard) – nên hay không?

Nhiều bố mẹ đầu tư rất nhiều tiền (ở Mỹ có thể vài nghìn $) để tham dự các khóa học lẫn mua các giáo cụ được quảng cáo là giúp trẻ thông minh, biết đọc và làm toán sớm. Thiện ý đó chưa hẳn đã mang lại kết quả tích cực- mà đôi khi còn có tác dụng ngược.

Việc sử dụng flashcard là một ví dụ. Theo các tác giả, đây là kiểu học vẹt và không giúp ích gì cho việc học ngôn ngữ hay toán về sau. Lí do là trẻ chưa thể hiểu được và chỉ học qua việcnhớ mặt chữ/hình một cách máy móc.Đôi khi điều này còn gây khó khăn khi trẻ bắt đầu học đánh vần, tập viết hay tậpđọc về sau vì đã quen với cách học theo kiểu ghi nhớ hình ảnh.

Cũng chưa có một nghiêncứu nào cho thấy việc sử dụng flashcard giúp trẻ thông minh hơn, mặc dù phương pháp này đã được áp dụng hơn 20 năm nay. Theo các tác giả, việc đếm được từ 1 đến 100 khi mới 2 tuổi hay nhớ 100 từ nghe thì rất ấn tượng nhưng cũng không có mấy ý nghĩa giáo dục. Việc học có hiệu quả nhất khi người ta muốn học và liên hệ tới một bối cảnh cụ thể.

Ví dụ, khi đứa trẻ cầm quả bóng và giơ lên gọi với ý là muốn biết vật này đọc thế nào. Người bố hoặc mẹ lúc này sẽ nói với con “Quả bóng” và đứa trẻ sẽ thẩm thấu. Đấy là cách học tự nhiên và hiệu quả, chứ không phải là giơ các chữ trước mặt mà trẻ chẳng hiểu đấy là cái gì hay không cóchút liên hệ nào với thực tế xung quanh.

Nhà tâm lý WilliamGlasser tổng kết như sau “Chúng ta học được 10% những gì đã đọc, 20% những thứ đãnghe, 30% những thứ nhìn thấy, 50% những cái vừa thấy vừa nghe, 70% từ thảo luận,80% từ trải nghiệm, và 95% những gì chúng dạy lại người khác” . Cách dạy tốt nhất là để cho trẻ được trải nghiệm thật nhiều, thay vì những bài học vẹt.

GS Kathy và các tác giả khuyên rằng trước khi mua bất cứ một món đồ nào các bố mẹ nên nhớ rằng trẻ sẽ tự biết mình muốn gì và bố mẹchỉ cần ở bên cạnh để hỗ trợ khi cần thiết. Hãy tranh thủ những thời khắc phù hợp để dạy con, chơi cùng con và đơn giản chỉ là ở bên cạnh con.

Hãy để trẻ tự do chơi:

Cho trẻ tham gia các lớphọc kĩ năng cũng là một cách chơi, nhưng không giống như khi bạn cho trẻ một môi trường tự do hoàn toàn. Đã là lớp học thì bao giờ cũng có chương trình riêng và khi tham gia thì ít nhiều trẻ sẽ phải tuân theo các bước đã lập sẵn.

Ngay cả ở Mỹ – một quốc gia vốn tự hào với nên giáo dục tiên tiến nhất nhì thế giới, các chương trình giáo dục tại nhà trường đang ngày càng trở nên rập khuôn và tập trung quá nhiều vào các bài test, ghi nhớ[1].


Háo hức với trò chơi nặn đất.

“Đây là một sự hiểu lầm nghiêm trọng về việc trẻ học như thế nào” – trích lời GS Nancy Carlsson-Paige, Đại học Lesley,bang Massachusset. Nhiều giáo viên cũng cảm thấy có gì đó sai khi học sinh không còn mấy hứng thú với bài học, ngồi nhìn chằm chằm vào các con chữ một cách thờ ơ hoặc vô cảm.

Còn nếu bạn cho rằng “tiền nào của nấy”, lớp học càng đắt tiền, chương trình càng đắt tiền thì chắc hiệu quả càng cao thì hãy suy nghĩ lại.

Các công ty và những nhà kinh doanh nhạy bén rất thích đánh vào tâm lý này của các bố mẹ và ra giá trên trời. Trong một cuốn sách gần đây miêu tả về cuộc sống của các bà mẹ thuộc giới siêu giàu ở NewYork, tác giả Wednesday Martin đã kể rằng những đứa trẻ thuộc các gia đình này được các bà mẹ chăm sóc kĩ lưỡng đến mức cho tham gia các chương trình giáo dục kín mít. Nhưng đến khi đăng kí đi học mẫu giáo thì một số trẻ lại không đạt yêucầu do không có khả năng tự chơi (vì chúng đã quen tham gia các chương trình đượclập sẵn và gần như không có thời gian chơi một mình). Đến mức các bà mẹ này lại phải thuê chuyên gia tâm lý trẻ em đến hướng dẫn chúng…tự chơi!!

Đối với đa số các gia đình thì vấn đề có lẽ không nghiêm trọng đến thế, nhưng nói ra để thấy rằng với thiện ý “mong muốn những điều tốt nhất cho con”chưa chắc đã đem đến cho trẻ những điều tốt nhất.

Trẻ học tốt nhất là khichúng được tự do chơi. Trong những năm đầu đời trẻ cần nhất là sự yêu thương, tình cảm từ bố mẹ và mọi người xung quanh và tự do khám phá thế giới theo cách của mình. Điều này sẽ giúp trẻxây dựng các kĩ năng xã hội, sự tự tin và trí tưởng tượng – những yếu tố quan trọng cho sự phát triển lành mạnh và toàn diện về sau, chứ không cần thiết phải có sự tăng cường về các chương trình giáo dục sớm đang sôi sùng sục như hiện nay.

Một môi trường lí tưởng dành cho trẻ là một môi trường bình thường – là tất cả những gì tự nhiên nhất trong cuộc sống hằng ngày mà trẻ tương tác.Điều đó có nghĩa là trẻ có thể được sờ, nắm, nếm, ngửi tất cả những gì mà chúng thấy trong cuộc sống hằng ngày, như là nghịch nước, chơi với cát, sỏi, chạytrên bãi cỏ, xúc đất, chăm sóc cây, sờ vào chai lọ nồi niêu của bố mẹ, chứ không phải là ngồi học những bài phát triển trí thông minh trong sự nhàm chán, trong khi đụng vào cái gì trong nhà thì đều bị la mắng, cấm đoán. Là bố mẹ,bạn có thấy đấy là một điều vô lý hay không?

* Bài viết dựa trên nội dung cuốn sách “Einstein không bao giờ dùng thẻ học: Trẻ thực sự học như thế nào’ và bài báo “Tại sao chúng cần chơi nhiều hơn và ghi nhớ ít hơn” – Kathy Hirsh-Pasek, Roberta Michnick Golinkoff, RodaleBooks, 2003. Tác giả hiện đang sống và làm việc tại Mỹ cùng chồng và con gái 21tháng tuổi.

Theo Hoàng Khánh Hòa/ Vietnamnet (mammon.com)

Thông Báo Tuyển Sinh

Tuyển sinh năm học mới

Kết nối trực tuyến

Năm điều các bà mẹ có con gái cần phải làm để con hạnh phúc

Có con gái là điều hạnh phúc tuyệt vời với tất cả các bà mẹ. Vậy nhưng, ngay từ lúc con còn nhỏ, các bà mẹ có con gái cần phải làm những điều cơ bản nhất để bé có cuộc sống tốt hơn.

Thực tế cuộc sống cho thấy, có con gái, người mẹ sẽ phải dạy cho con rất nhiều điều bởi con gái có tâm hồn rất nhạy cảm, dễ xúc động và thường mềm yếu.

Nếu bạn có con gái, bạn hãy giúp con gái bạn có đủ bản lĩnh vượt qua mọi khó khăn để có cuộc sống hạnh phúc thông qua những bài học quan trọng sau đây:

Ngoại hình là rất quan trọng:

Bất cứ bà mẹ nào cũng mong con gái của mình sinh ra và lớn lên xinh đẹp. Là mẹ, bạn hãy giúp con gái mình cảm thấy tự tin với ngoại hình của con, hài lòng với những gì bản thân cô bé có.

Bên cạnh đó, bạn hãy giúp con gái nhận biết làm đẹp bản thân, biết cách chọn trang phục tôn dáng, phù hợp với lứa tuổi và nơi xuất hiện (ở nhà mặc ra sao, đến trường, đi dự tiệc mặc thế nào…); cần phải giữ gìn quần áo sạch sẽ, biết dùng son môi để trông tươi tắn hơn.

Tuy nhiên, bạn cũng cần nhấn mạnh với con gái rằng ngoại hình xinh đẹp rất quan trong nhưng không phải là tất cả. Vẻ đẹp trí tuệ sẽ khiến nhiều người ngưỡng mộ và tồn tại lâu hơn nhiều so với nhan sắc. Khi con gái bạn có trí tuệ, con sẽ biết cách làm thế nào cho mình trở nên đẹp nhất.

Phải luôn mặc đồ lót đẹp và sạch sẽ:

Vấn đề tế nhị này tưởng nhỏ nhưng rất quan trọng. Ngay từ nhỏ, các bà mẹ hãy hướng dẫn con gái mình cách giặt quần chíp sạch sẽ. Việc làm này thể hiện ý thức chăm lo cho bản thân của con gái.

Cùng với việc giặt, giữ vệ sinh sạch sẽ đồ lót, khi con đến tuổi dậy thì, các mẹ cần hướng dẫn cho con gái cách chọn áo ngực sao cho đúng kích cỡ để tôn “gò bồng đào” của con.

Nếu con luôn mặc đồ lót đẹp và sạch sẽ, thơm tho, người đàn ông của con sẽ đánh giá con biết yêu bản thân, có sức quyến rũ hơn.

Biết yêu thương bản thân mình trước khi yêu người khác:

Một trong những điều quan trọng nhất bạn cần dạy cho con gái mình đó là con cần phải yêu thương chính bản thân mình. Đặc biệt, bạn hãy dạy cho con gái của bạn biết cháu rất xinh đẹp, không chỉ vẻ bề ngoài mà cả trong tâm hồn. Có như thế con mới có thể tự tin và yêu thương những người xung quanh được.

Cùng đó, bạn nên dạy con gái cách chăm sóc bản thân để có cơ thể khỏe mạnh. Hai mẹ con nên tìm hiểu những thực phẩm giàu dinh dưỡng, tốt cho trí não, đẹp dáng và tránh tăng cân.

Cuộc sống cho thấy, vợ chồng bạn không thể ở bên cạnh che chở cho con mãi mãi, chăm sóc con từng li từng tí như những ngày con tập tễnh bước đi. Con gái bạn cần trưởng thành, tự lập, bước ra ngoài đời.

Hướng dẫn con nấu ăn:

Thực tế cho thấy, dù xã hội có phát triển đến đâu thì người đàn ông vẫn rất để ý và quan tâm đến khả năng nấu ăn của người bạn đời. Đó là một yếu tố quan trọng để duy trì hạnh phúc gia đình.

Không ai khẳng định rằng những cô gái biết nấu ăn ngon, yêu nội trợ sẽ hạnh phúc hơn những người khác. Tuy nhiên, nếu con gái bạn biết nấu ăn, chắc chắn là cô bé ấy hoàn toàn có thể tự lo cho mình một bữa ăn tươm tất, không bao giờ lo bị chết đói.

Vì vậy, bạn nên dạy cho con gái biết nấu ăn. Từ những món ăn đơn giản như luộc rau, tráng trứng ốp lết, thịt kho tàu… đến những món ăn cầu kỳ, đòi hỏi sự đầu tư thời gian, vật liệu và cả tình yêu.

Trang bị kiến thức về giới tính cho con gái:

Con gái thường rất nhạy cảm nên nhiều bà mẹ quan niệm rằng, tình dục là chuyện tế nhị nên luôn lẩn tránh không muốn nói cho con biết. Tuy nhiên, đây là quan niệm sai lầm.

Cuộc sống hiện đại có nhiều cám dỗ nên bạn cần trang bị cho con gái những kiến thức cơ bản về giới tính và tình dục, bởi các bé gái vốn dễ bị xâm hại tình dục và không biết cách để bảo vệ bản thân.

Thực tế cho hay, việc dạy con gái về giới tính thường rất khó khăn. Người mẹ hãy trở thành người đầu tiên đề cập đến vấn đề này chứ không phải bất kỳ ai khác. Đôi khi con bạn đặt những câu hỏi mà bạn chưa biết trả lời như thế nào, tại những thời điểm đó, bạn có thể tìm cách hoãn binh: “Câu hỏi của con hay đấy, để mẹ suy nghĩ về chuyện này và trả lời con sau nhé”. Và bạn nhớ là sẽ phải tìm hiểu kỹ vấn đề con hỏi sau đó trả lời, giải thích cho con.

Tuổi dậy thì là thời điểm nhạy cảm và con dễ bị rơi vào cám dỗ nên người mẹ cần trò chuyện với con nhiều hơn về tình dục. Các mẹ hãy nói cho con biết cách chăm sóc và bảo vệ vùng kín; cách xử trí với nguyệt san (con gái bạn có thể vô cùng bối rối, thậm chí sợ hãi khi lần đầu thấy máu); chỉ cho con những nơi nào không được phép cho người lạ sờ vào; giải thích cho con hiểu sự thay đổi trên cơ thể là chuyện bình thường; việc mang thai, sinh con, các biện pháp tránh thai như bao cao su, thuốc tránh thai… là điều rất cần thiết.

Đôi khi con trẻ đặt những câu hỏi mà chúng ta chưa sẵn sàng để trả lời. Tại những thời điểm như vậy, bạn có thể tìm cách hoãn binh: “Câu hỏi hay đấy, để mẹ suy nghĩ về chuyện này và trả lời con sau nhé”. Nhớ là bạn sẽ phải quay lại vấn đề này và đừng nghĩ rằng con sẽ không hỏi lại.

Mam non – Theo Báo Gia đình và Xã hội (mammon.com)

Thông Báo Tuyển Sinh

Tuyển sinh năm học mới

Kết nối trực tuyến